Xung quanh không một kẽ thở. Cạnh trái nồng nặc mùi thuốc lá. Cạnh phải một ánh lườm. Chân đi được đôi giày, cao hơn mặt đất được mấy phân, mà đứng đến muốn khuỵu. Tay với mãi cũng chỉ đến được một khoảng không gian trống rỗng.
Thế mà bạn muốn ngã cũng chẳng thế ngã được. Những chuyến tàu tan tầm, đông nghịt và hối hả.
Giữa những dòng người hối hả ngược xuôi về với tổ ấm. Bước lên tàu sau một ngày dài. Bầu trời đầy những lớp nhòe nhòe lấp lánh. Chênh vênh trong những lần tàu phanh đột ngột. Gò bó trong áo sơ mi. Trong tim cục đá của hai chữ “hiệu quả” len lỏi. Như có ai đó bổ vào đầu. Lòng thầm than…
“Haizz, thế mới thấy Mác đúng thay. Cái sự alienation (bần cùng hóa/vong thân/tha hóa*) thật sự đến rồi.”
Đi làm thoải mái. Sếp dễ thương cực kỳ. Không bị ép theo đúng chuẩn Nhật. Không vest. Công ty đãi ngộ tốt. Bản thân có không gian riêng để lựa chọn và đưa ra ý kiến. Vậy mà vẫn thấy bản thân bị alienated. Đúng là bị điên.
Bố bảo, cuộc sống không thể quá tham lam. Có những thứ không thể cầu toàn, không thể mong chống lại sự biến đổi. Chỉ có thể hiểu sự biến đổi đó theo nghĩa tích cực. Nhìn cuộc sống bằng lăng kính tươi sáng, để có thể tiến bước mạnh mẽ, để có thể không hoài nghi sự biến đổi của chính mình.
Trước mắt là một khoảng không vô tận. Khoảng tối om nơi hầm tàu. Khoảng không gian hun hút nơi đường về nhà. Ánh đèn soi, mà lòng người chưa tỏ. Thật là nực cười thay.
Nhưng mà, ở cuối con đường, còn có một ánh sáng. Từ căn nhà nhỏ bé đi thuê. Nhưng ánh sáng đó, là sự ấm áp lớn nhất, tại nơi xứ người này. Có lẽ, càng lớn, alienated là một lẽ tự nhiên không thể tránh khỏi, dù có ở đâu, dù có như thế nào. Nhưng làm cách nào để cho bản thân có thể tận hưởng được trong khuông khổ của sự alienation đó, lại là một câu chuyện của nỗ lực khác chăng.
Giống như ánh sáng nhỏ thắp lên trong căn nhà bé nơi cuối con ngõ tối om. Cuộc sống vẫn luôn cho bạn một tia hi vọng. Dù cho trong toa tàu chật ních người không thể thoải mái, vẫn có một điểm tốt là bạn sẽ chẳng thể bị ngã dù tàu có lắc, có rung.
Có những chuyện chẳng thể đổi thay. Có những giới hạn chẳng thể phá bỏ. Có những điều đã được quyết định sẵn. Giống như bộ gen khi sinh ra bạn đã vốn có nó chứ chẳng thể làm gì. Ấy mà, trân trọng bộ gen ấy, trân trọng những gì tạo hóa đặt vào mình, biết tìm thấy ánh sáng và niềm vui, sự tích cực xung quanh, không khó để có thể tận hưởng những sự tích cực ấy nhỉ?
Bánh xe tàu tiếp tục lăn. Đoạn đường đen tiếp tục trải dài. Ánh đèn đường lúc tỏ lúc tắt. Mở mắt lên nhìn sao trời đã bớt nhòa. Những gánh nặng đã được dẹp một bên.
Tuổi 20, đánh dấu những lựa chọn. Nhưng cũng chẳng phải là những lựa chọn cuối cùng. Mạnh dạn bước đi. Sai đâu bình tâm sửa, rút kinh nghiệm, rồi lại …
Ta đi việc ta là đi, đi cho xong con dường dài ….
Đổ đầy ở trên vai, hành trình chẳng giống ai
À mà quên, trước khi đi tiếp, sẽ chịu khó tìm người đồng hành cho bớt buồn ^_^
#YDTM #Hành_tây #Jenny





Leave a comment