Cửa ra tàu bay, “cảnh cảnh dư hoài”
Chẳng biết có bao người cảm thấy như tớ, nhưng ở sân bay có mấy cái cửa, người ta gọi là “cửa ra tàu bay”, còn tớ gọi đơn thuần là “thử thách trái tim”.
Lần nào cũng thế, đứng trước cánh cửa đó, nở nụ cười tươi vẫy tay chào bố mẹ, chào gia đình, nhắn mọi người yên tâm giữ sức khỏe, thì bước qua cánh cửa, nơi mà gia đình đã khuất bóng, nước mắt lại chảy.
Chẳng hiểu sao nó lại chảy, nhưng nó cứ thế chảy, nhưng nó chảy ngắt quãng, chảy đứt đoạn, như nỗi buồn, nỗi nhớ của một đứa con gái đã tự mình lựa chọn con đường xa quê, phải cố gắng không được mềm yếu. Cố gắng kìm lại, nén chặt nỗi buồn trong tim.
Bên ngoài cánh cửa đó, sau khi tớ bước vào, không biết tồn tại lại trong lòng bố mẹ tớ, bao nhiêu là lắng lo, là nhung nhớ. Con khuất bóng rồi, nên chẳng bao giờ biết được bố mẹ lúc đấy biểu cảm thế nào, tâm trạng ra sao… Nhưng chắc, mẹ ơi, mẹ cũng kiềm lại những lo lắng, những nỗi nhớ nhung, những nỗi buồn thấm đẫm, còn bố yêu của con, bố cũng cố mỉm cười động viên mẹ, bố mẹ nhỉ?
Có lúc con nghĩ, nếu như con không lựa chọn ra đi, chắc bố mẹ đã không phải mỗi lần tiễn con ra sân bay lại một lần buồn lo, bâng khuâng, nén tim mỉm cười. Nếu con chọn ở Việt Nam, học Ngoại Thương, rồi ngày ngày ở bên cạnh bố, cạnh mẹ, liệu bố mẹ có nhiều niềm vui hơn?
Nhưng câu trả lời vẫn luôn chỉ có một,
cũng giống như những giọt nước mắt chảy ngắt chảy đứt của con phía sau cánh cửa, cũng giống như những nỗi lòng của bố mẹ con chẳng bao giờ được chứng kiến,
cửa ra tàu bay, cũng là lúc con đối mặt lại với nhiệt huyết của tuổi trẻ, của trái tim mình.
Du học dạy con trưởng thành,
xa bố mẹ dạy con thêm yêu thương,
khó khăn dạy con đứng lên mạnh mẽ,
và con tin thành công sẽ không bao giờ là “không thể” nếu con cố gắng hoàn thiện chính mình hơn.
Phía sau cánh cửa còn nhiều hơn nữa những điều tốt đẹp để con tạm gạt nỗi nhớ vào sâu trong tim, để bố mẹ phải dằn lòng nén lại, đó là ước mơ, là hoài bão, là con đường con cố gắng mưu cầu, cố gắng phấn đấu.
Chẳng bao giờ nói được hết, lời cảm ơn, con muốn gửi tới bố mẹ.
Cánh cửa ấy ngăn giữa bố mẹ và con, nhưng thực ra lại chẳng cách xa chút nào, vì trái tim bố mẹ vẫn luôn trong tim con, vì con và bố mẹ sẽ đều cùng ngắm một ông trăng, ngàn vì sao, rồi cả một bầu trời,
và con biết rằng,
dù con có đi bao xa đi chăng nữa,
bố mẹ vẫn luôn ủng hộ con,
đồng hành cùng con,
đi hết chặng đường dài.
#Hành_tây #Jenny #YDTMM





Leave a comment